Kỳ học giáo dục quốc phòng - Chuyến đi dã ngoại của Thanh Xuân

Bài viết của sinh viên Khoa Kinh tế vừa trải qua kỳ học giáo dục quốc phòng.

Tôi gọi nó là "Chuyến đi dã ngoại của Thanh Xuân".

Nghiêm khắc, đầy thử thách và sự vất vả - có lẽ là những liên tưởng đầu tiên của tôi, một cô sinh viên năm nhất khi nghĩ đến kì học quân sự - một môi trường luôn đề cao tính kỷ luật và nguyên tắc, một môi trường tập thể mà không có một cá nhân nào được ưu tiên hay sự đặc cách gì. Là một cô sinh viên nên tôi có đôi chút lo lắng khi phải đối mặt với kì học quân sự này.

 

Cuộc sống đại học chứa đựng rất nhiều những điều mới mẻ, kỳ học quân sự cũng là một trong những điều mới mẻ đó. Một chút tò mò, một sự thích thú đã làm cái lo lắng trong tôi không còn nữa, thay vào đó là sự háo hức vô cùng. Tôi mong sao kì học quân sự nhanh tới…

Và rồi tháng 5 gõ cửa mang đến cho sinh viên K28 Khoa Kinh tế chuyên ngành Quản trị kinh doanh chúng tôi một kì học quân sự tuyệt vời...

Ngày đầu tiên trong Trung tâm GDTC&QPAN - Trường Đại học Mở Hà Nội. Cuộc sống của chúng tôi đi vào nề nếp và khuôn khổ. Điều đó thực sự là rất khó khăn đối với những sinh viên chưa từng rời vòng tay gia đình như chúng tôi. Nào là dậy sớm tập thể dục, ăn cơm, đi học, đi ngủ sinh hoạt đúng giờ giấc. Đêm đầu tiên trong đây có lẽ là đêm dài nhất. Những tiếng thở dài, những cái trở mình, rồi xa nhà, lạ giường nhiều bạn khóc vì nhớ nhà, nhớ bố mẹ. Lần đầu tiên chúng tôi biết trách nhiệm của một người lính đảm bảo trật tự canh giấc ngủ cho mọi người.

Nhưng sự băn khoăn, lạ lẫm dường như mờ nhạt dần trong những ngày tiếp theo. Chúng tôi được mặc những bộ quân phục màu xanh . Cả Trung tâm như khoác lên mình một màu xanh chiến sĩ, màu xanh bình dị mà không có bất cứ sự phân biệt nào. Tại đây chúng tôi được học cách gấp nội vụ vuông vắn đúng quy định, được giáo dục về truyền thống xây dựng, chiến đấu và trưởng thành của Quân đội Nhân dân Việt Nam anh hùng, truyền thống đấu tranh cách mạng của lực lượng vũ trang nhân dân, được bồi dưỡng chính trị tư tưởng đạo đức lối sống. Được trang bị những kiến thức cơ bản về quân sự như: 10 lời thề danh dự, học nội quy, 11 chế độ trong ngày, 2 bài thể dục 24 động tác, tìm hiểu các loại súng vũ khí chiến đấu và các chiến thuật quân sự cơ bản trên thao trường,…Những giờ học thực sự khó khăn và vất vả nhưng ai cũng thấy vui vì được trải nghiệm cảm giác của người chiến sĩ thực thụ. Bên cạnh đó chúng tôi còn được học các bài học làm người, xây dựng tình cảm bạn bè với mọi người, sự đoàn kết trong một tập thể. Và ở đây chúng tôi thường gọi nhau bằng cái tên rất thân thương “đồng chí” và “đồng chí Thầy”.

Dưới sự chỉ huy nghiêm khắc của Thầy đại đội trưởng, chúng tôi quen dần với cuộc sống quân đội. Chúng tôi quen dần với tiếng kèn báo động, tiếng còi tập trung, những khẩu lệnh và cả những hình phạt,… Giữa cái nóng oi ả của tháng 5 khiến những chiến sĩ như chúng tôi dễ bị nản chí, kêu la than giời trách đất...nhưng chúng tôi đã vượt qua được tất cả những khó khăn đó.

Ngoài ngôi nhà HOU thân yêu với sự đùm bọc quan tâm của nhà trường, sinh viên chúng tôi còn được sống chung với nhau trong ngôi nhà thứ 2 mang tên Trung tâm Giáo dục Thể chất và Giáo dục Quốc phòng an ninh, 25 ngày bên nhau cùng những câu chuyện, những bài thơ, những tiếng hát,… 25 ngày chúng tôi học cách sống tự lập. 25 ngày trôi qua không dài nhưng cũng đủ để chứa đựng biết bao kỉ niệm vui buồn.

Chúng tôi bên nhau vui vẻ: Nào là những lời ca, tiếng hát vang lên trong ngày kỉ niệm 130 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, rồi là những cái ôm, lời tâm sự có cả những giọt nước mắt trong đêm gala cuối khoá.Âm nhạc nổi lên như chính sức trẻ của chúng tôi vậy. Chúng tôi bên nhau như anh chị em trong đại gia đình biết đùm bọc yêu thương, giúp đỡ chia sẻ với nhau. Đúng như câu nói của ông cha “1 con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ” những viên thuốc,cốc nước hay hộp sữa là những tình cảm chân thành nhất của chúng tôi khi người “đồng chí”của mình bị ốm. Mỗi cá nhân chúng tôi đã biết tự ý thức, trách nhiệm, biết nhường nhịn nhau trong những bữa cơm, giúp đỡ nhau trong các giờ học, chia sẻ với nhau những tâm sự,…Đó là những khoảnh khắc mà có lẽ chúng tôi không thể nào quên được. Nó sẽ mãi đi theo trong cuộc đời chúng tôi.

Qua 25 ngày trong kì học, được rèn luyện trong môi trường quân đội, chúng tôi đã thực sự trưởng thành hơn và trang bị được nhiều kĩ năng sống. Từ cảm giác bị gò bó ép buộc vào khuôn khổ, chúng tôi đã dần hình thành được ý thức tự giác trong sinh hoạt và học tập. Trong cái nắng cái gió thao trường, trong cái nóng oi ả của thời tiết, trong những tiếng còi báo động, trong tất cả nhưng khó khăn ( tình hình dịch covid-19, sự cố đường ống nước),… những sinh viên chúng tôi đã cứng cáp hơn qua thử thách. Chúng tôi đã tự tin hoàn thành tốt 3 học phần và kì học quân sự bổ ích.

Ngày “xuất ngũ”, có những giọt nước mắt rơi. Có bạn ước giá như không phải là 25 ngày mà là khoảng thời gian dài hơn nữa để được sống, được đồng cảm với nhau nhiều hơn. Chúng tôi ôm lấy nhau trong tất thảy những lưu luyến, những ngậm ngùi, những kỉ niệm,… ai cũng tự hứa với mình về trường sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt giống như kì học quân sự ý nghĩa này.

Mãi mãi lòng chúng ta

Ca bài ca người lính

Mãi mãi lòng chúng ta

Vẫn hát khúc quân hành ca.

....

Những giai điệu ấy cứ vang mãi trong tôi…Đối với tôi, qua kì học quân sự tôi cảm nhận được sâu sắc hơn sự khó khăn gian khổ của những người lính bảo vệ Tổ quốc. Tôi cảm thấy càng yêu quê hương Tổ quốc mình và ngôi trường mình đang học. Và dường như tôi đã có thêm động lực & niềm tin để thực hiện ước mơ của mình, trở thành 1 công dân có ích cho xã hội. Qua bài viết này em muốn gửi lời cảm ơn đến tất cả các thầy cô các cán bộ nhân viên ở Trung tâm đã luôn quan tâm giúp đỡ chúng em trong suốt quá trình học tập và rèn luyện tại đây.

Cảm ơn các bạn các đồng chí của tôi đã cùng nhau học tập, rèn luyện cùng nhau làm chương trình cùng nhau trải qua 25 ngày đêm thật sự ý nghĩa.

Bài viết của sinh viên Trần Mai Ngọc - K28QT3

(Lượt Xem:308)
Tin liên quan